NHỚ ƠN ĐẠI TƯỚNG.

Lê Đức Lang

Chan-dung-Dai-tuong-Vo-Nguyen-Giap-(1986)_anh-TTXVN

Ông là vị tướng đại tài
Viết lên trang sử những bài hùng ca
Điện Biên Phủ đã vang xa
Năm Châu tôn kính ông là vĩ nhân.

Miền Nam giải phóng tiến quân
Đưa toàn dân Việt đến gần bên nhau
Bao năm kháng chiến gian lao
Mùa xuân đại thắng tự hào khó quên.

Ông là vị tướng tuổi tên
Đánh Pháp đuổi Mỹ vang rền muôn nơi
Quân dân mãi nhớ đến Người
Công ơn Đại tướng đời đời ghi sâu.

Trải qua những cuộc bể dâu
Toàn dân nước Việt cuối đầu tiễn ông.

VỊ TƯỚNG NHÂN DÂN!

Ái Nhân Thi Sĩ

Hai mốt phát đại bác…
Gầm đau xé trái tim người!
Hơn 80 triệu nhân dân mặc niệm cúi đầu!
Những dòng sông như ngừng chảy
Mây cũng ngừng trôi…tang trắng ngang trời!

Ông đã ra đi!
Về nơi vĩnh hằng thánh thiện
Hơn một thế kỷ làm người
Trọn vẹn thủy chung
Hiền từ, nhân nghĩa
Chí thép kiên trung
Trụ đồng cốt cách!

Đoàn người viếng ông
Dài như sông Hồng…
như dòng Nhật Lệ…
Những đoàn quân điệp trùng lặng lẽ
Không súng gươm…the thắt nén hương lòng!

Những người lính già, lính trẻ
Những cụ ông, cụ bà, em bé…
Xuôi ngược tìm về
Rưng rưng… tấm lòng yêu kính!
Nước mắt khóc Ông chắt từ mỗi trái tim
Không vị tiền, không vì cầu cạnh
Có hoa cúc vàng, lan, huệ …
Những tấm lòng như lụa trắng trong
Cả tiếng vĩ cầm của lão nhạc sỹ già não nuột…viếng linh Ông!

Đám tang Ông dài hơn những dòng sông
Dài như đất nước
Chưa dài bắng một phần chinh chiến bước chân Ông!

Tiễn đưa Ông
Là muôn điều tốt đẹp
Những lời ngợi ca nhân đức một con người
Thanh cao vị tướng giữa đời
Dệt những lời hoa kết Vòng Nguyệt Quế
Thống thiết yêu thương

Những giọt nước mắt khóc Ông
Khóc hồn tử sĩ
Khóc những người lính kiên trung
Khóc hồn người cộng sản chân chính
Khóc thế kỷ hai mươi vinh quang Tổ quốc
Khóc cho cha, cho mẹ, cho mình…
Cho niềm kiêu hãnh ra đi!

Tiếc thương ông!
Thương xương trắng chất chồng
Máu liệt sĩ chói chang màu cờ đỏ
Cho hòa bình dân tộc hôm nay!
Khóc cả cho những đắng cay…âm thầm chua xót!

Cốt cách Ông tạc vào núi sông huyền thoại
tan vào máu đỏ nhân dân!

Ông đã chết?
Không! 
Ông muôn đời bất tử!
Trong lòng dân vĩnh viễn Anh Hùng!
Người Anh Cả Võ Văn Liêm Chính
Nhân từ, Hồn hậu Trung trinh!
Người học trò xuất sắc của Hồ Chí minh!
Mãi mãi muôn đời là Vị Tướng của nhân dân!

.

TIẾC THƯƠNG ĐẠI TƯỚNG

 

994339_415979325169334_1657761531_n

.

                          TƯỚNG giỏi bao năm có một người ?
                           VÕ văn thao lược giúp cho đời
                           NGUYÊN hồn quốc túy trang hào kiệt
                           GIÁP trận Mường Thanh thắng rạng ngời.
                           ANH dũng Điện Biên lừng thế giới 
                           HÙNG cường Tây Bắc tỏa vang trời
                           DÂN Nam vạn thuở ghi công trạng
                          TỘC Việt đề bia mãi suốt đời!

.

VỀ THĂM BÌNH ĐỊNH

Phan Hòa

Anh dắt em về thăm quê Bình Định
Xem trai làng luyện võ, gái làm thơ
Những ông cụ tám mươi còn múa gậy
Bà ngâm Kiều, ngồi kéo sợi quay tơ. 

Anh dắt em về thăm quê Bình Định
Dọc triền đê xem lũ trẻ chơi diều
Những cô gái mời em “ăng” bánh ít
Tiếng quê ròng dân nẫu thật đáng yêu. 

Anh dắt em về thăm quê Bình Định
Nghe giọng Mẹ ru con theo nhịp bài chòi
Cây cầu nhỏ vắt ngang dòng mương nhỏ
Và đàn trâu gặm cỏ dưới chân đồi.

Ta dắt nhau về đây thăm Bình Định
Nắng trải vàng ngan ngát một miền quê
Ừ lạ nhỉ, Khúc giao mùa Tháng Chín 
Đất và người bỗng hóa một vườn thơ… 

NGỎ LỜI

Thai Vu Van

Cô đơn anh để buồng không.
Em gái không chồng, anh đến với em.
Đến bên chẳng phải là thèm.
Để tối nhập nhèm ta sẽ có nhau.
Dù rằng đến trước hay sau
Dù có nghèo giàu, để ý làm chi.
Mặc cho thiên hạ nói gì,
Em nhất, Anh nhì, thiên hạ là không.
Từ nay có vợ có chồng.
Chẳng phải để phòng vắng bóng tình yêu

MUA LẠI TUỔI THƠ

Phan Hòa

Tuổi thơ đi dọc sườn đồi
Sim sim thơm ngọt, chòi mòi chua chua
Lom khom bứt cánh hoa mua
Mùi hương dú dẻ gió lùa qua vai…

Ngày đi trả nợ đời trai
Ngang đồi sim bỗng nhớ hoài tuổi thơ
Những trò đùa nghịch vu vơ
Chuồn chuồn cắn rốn giỏi nghề lặn bơi.

Thi nhau nín thở dài hơi
Đứa nào ngoi trước là người chịu thua
Những năm khô hạn, mất mùa
Ruộng đồng thành bãi chơi đùa bóng lăn.

Bão nồm đi nhặt đọt măng
Mẹ khen con giỏi, mình nhăn răng cười
Đôi khi bị mắng là lười
Không lo bài vở, rong chơi suốt ngày…

Tuổi thơ nào cũng hăng say
Khuấy hồ, cắt dán tung bay cánh diều
Tuổi thơ là những buổi chiều
Theo Cha nhặt vó thật nhiều cá tôm.

Tuổi thơ là những đống rơm
Chơi trò cút bắt lom khom trốn tìm
Ra vườn đi kiếm tổ chim
Xuống bờ ruộng cạn moi tìm dế than.

Nếu như ai bán thời gian
Tôi xin đổi cả bạc vàng để mua
Tìm về cái thuở ngày xưa
Trần truồng tắm giữa cơn mưa đầu mùa.

THU

Nguyễn Xuân Tịnh

 

Nghìn chiếc lá vàng chất ngất thu
Một mùa héo hắt bóng âm u
Thu ơi ! Thu hỡi ! màu thu úa
Não nuột thời gian nhói tiếng ru.

Ai gọi sang thu cuối hạ sầu
Khi màu lá thắm chuyển sang nâu
Trời xanh bờn bợn chùm mây xám
Bóng hắt hoàng hôn nắng rách nhàu.

Xuân đến thu này cách một đông
Sương rơi, gió rét, lạnh mưa dông
Tên em nghe đã sầu thiên cổ
Ta lụy tình thu tím thấu lòng !